Nhật Bản là quốc gia có dân số già lớn nhất thế giới, với người cao tuổi chiếm 28,7% tổng dân số (theo thống kê của Bộ Nội vụ và Truyền thông). Đó là lý do tại sao người cao tuổi ở Nhật Bản rất được kính trọng. Ngày kính lão là cơ hội để con cháu và toàn thể người dân Nhật Bản bày tỏ lòng kính trọng đối với các thế hệ trước của gia đình, ông bà mình.
Ngày Tôn kính Người cao tuổi (Kính trọng Người cao tuổi) là một ngày lịch đỏ và là ngày lễ quốc gia ở Nhật Bản. Thứ Hai thứ ba của tháng 9 hàng năm được chọn là Ngày kính Người cao tuổi. Đây là ngày lễ tưởng nhớ người cao tuổi và là dịp để những người con xa quê hương được đoàn tụ cùng gia đình hoặc tưởng nhớ những người thân yêu, đặc biệt là ông bà.
Đúng như tên gọi, đây là ngày lễ dành cho người già và gia đình họ. Nhiều người thắc mắc họ bao nhiêu tuổi mới được gọi là “ông già” và được kính trọng trong ngày này. Thực ra tuổi tác không quan trọng lắm. Có thể nói, không có giới hạn độ tuổi đối với những người đủ điều kiện tham gia Lễ kính Người cao tuổi. Điều quan trọng nhất trong ngày này là để con cháu bày tỏ tấm lòng của mình với ông bà và các thế hệ đi trước.

Ngày 1 tháng 10 được chọn là Ngày tri ân người cao tuổi không chỉ ở Nhật Bản mà trên toàn thế giới. Ngày này được Liên hợp quốc thông qua vào năm 1990 và ngày 1 tháng 10 năm 1991 trở thành Ngày Quốc tế Người cao tuổi đầu tiên. Ý nghĩa tương tự như “Ngày tôn kính người già” ở Nhật Bản.
Nguồn gốc của ngày Kính lão
Ngày Tôn trọng Người cao tuổi hiện nay được cho là có nguồn gốc từ Ngày Toshiyori, được thành lập vào năm 1947 bởi Masao Kadowaki, thị trưởng Làng Nomadani, tỉnh Hyogo, nhằm tôn trọng và bày tỏ lòng biết ơn đối với những người lớn tuổi trong làng. Để ghi nhận những đóng góp của họ trong việc xây dựng và bảo vệ làng. Khi đó, ngày 15 tháng 9 được ấn định là ngày 15 tháng 9, vì thời tiết mát mẻ, vừa thu hoạch xong nên thích hợp để tổ chức tiệc chiêu đãi.

Từ năm 1950, ngày Toshiyori bắt đầu phổ biến trên toàn tỉnh Hyogo và từ năm 1954 thì ngày này chính thức được xem như là một ngày lễ quốc gia và kỉ niệm rộng rãi trên toàn Nhật Bản. Tuy nhiên, vì có nhiều ý kiến tranh cãi về cách gọi “Toshiyori no hi” nên ngày này đã được đổi tên thành “Rojin no hi” (老人の日) . Năm 1966, một lần nữa ngày Kính lão được đổi tên thành “Keiro no hi” (敬老の日) và từ đó đến hiện tại không có lần thay đổi tên nào nữa.
Ngoài ra, trước kia ngày Kính lão được chỉ định là ngày 15/9, tuy nhiên sau khi chế độ “Thứ Hai vui vẻ” (Happy Monday) được thông qua thì ngày này đã chính thức được chuyển sang ngày thứ Hai tuần thứ 3 của tháng 9 từ năm 2003 để tạo thành 3 ngày nghỉ liên tiếp là thứ Bảy, Chủ nhật và thứ Hai.

Thông thường vào ngày này con cháu sẽ tặng quà cho ông bà để bày tỏ tình yêu thương. Đó có thể là những món quà đắt tiền, những vật dụng hữu ích dành tặng ông bà, những món quà tự làm như bánh ngọt, quần áo hay đơn giản là cùng nhau dùng bữa cơm gia đình. Nhưng trên hết, món quà làm ông bà hài lòng nhất chính là tình yêu thương của chính mình dành cho con cháu, đồng thời rất nhiều hoạt động vui chơi cũng được tổ chức để đáp ứng nhu cầu vui chơi giải trí của người già.

Năm 2013, thành phố Taka, tỉnh Hyogo, nơi ra đời của Ngày tôn trọng người cao tuổi, đã phát hành bài hát mang tên “Kitto Arigatou.” Bài hát được chọn lọc trong số 1.310 bài hát được sinh viên trong bang gửi đến chính quyền địa phương. Lời bài hát giản dị, chan chứa tình yêu thương, thể hiện sự kính trọng, yêu thương chân thành của thế hệ mai sau đối với các bậc tiền bối.
Nhận xét
Đăng nhận xét